Thế giới song song của tuổi 17


Nếu mỗi lựa chọn của chúng ta đều tạo ra một vũ trụ mới, thì giấc mơ chính là cơ hội để ta nhìn thấy những phiên bản khác của cuộc đời mình. Thuyết thế giới song song chẳng phải điều gì quá xa xôi, nó nằm ngay trong những đêm ta giật mình tỉnh giấc, ngơ ngác không biết đâu là thực, đâu là mơ. Giống như cách tôi vừa trải qua một đời người cô độc trong giấc ngủ dài, để rồi bừng tỉnh và nhận ra mình vừa được trùng sinh.

​Trong thế giới song song đêm qua, tôi đã sống một cuộc đời bình thường nhưng trọn vẹn theo cách tôi từng ao ước. Tôi đỗ vào ngôi trường đại học mình hằng mong đợi, rồi ra trường và sống cuộc sống độc thân tự tại như trong tưởng tượng: không chồng, không con, hoàn toàn tự do. Ban đầu, mọi thứ thoải mái và nhẹ nhõm lắm. Nhưng rồi, sự tự tại ấy lại tỷ lệ thuận với một nỗi cô đơn vô hình cứ lớn dần theo năm tháng.

​Ở tuổi trưởng thành của thế giới ấy, tôi có tiền, có địa vị và sở hữu một căn hộ chung cư cao cấp rộng rãi. Khả năng tài chính dư dả cho phép tôi thoải mái sắm sửa mọi thứ. Mỗi dịp cuối tuần, tôi lại hào hứng mua đủ thứ quà cáp đắt tiền mang về thăm bố mẹ, sắm quần áo mới cho anh chị em và nuông chiều các cháu hết mức. Tiếng cười nói rộn ràng của cả gia đình, tiếng tụi nhỏ líu lo chạy nhảy quanh nhà khi ấy làm tôi từng ngỡ mình thực sự có một mái ấm trọn vẹn nhất thế gian.

​Nhưng rồi, biến cố nghiệt ngã ập đến khi bố mẹ lần lượt bỏ tôi đi. Sợi dây gắn kết lớn nhất biến mất, anh chị tôi cũng phải quay về lo toan, vunvén cho tổ ấm nhỏ của riêng họ. Những buổi tụ họp thưa thớt dần. Khoảnh khắc một ngày giỗ hay dịp lễ hiếm hoi qua đi, mọi người lại líu ríu nắm tay nhau ra xe trở về nhà. Tôi lầm lũi quay lại căn hộ thênh thang của mình. Ngay khi cánh cửa khép lại, sự im lặng đáng sợ liền ập xuống như một trận thủy triều rút cạn mọi sinh khí. Tôi đứng trơ trọi giữa phòng khách, nhìn mâm cơm tối lạnh ngắt chỉ chuẩn bị vỏn vẹn một chiếc bát, một đôi đũa. Bật ti vi lên cho nhà có tiếng người, nhưng thanh âm ấy chẳng thể lấp đầy khoảng trống trong lòng.

​Người ta nói đúng, “còn cha mẹ là anh em, cha mẹ mất là họ hàng”. Anh chị tôi có tổ ấm riêng để vun vén, các cháu dù có yêu quý tôi đến mấy thì nhà của chúng vẫn là nơi có bố có mẹ. Giữa cuộc sống đủ đầy vật chất ấy, tôi cay đắng nhận ra mình mãi mãi chỉ là một kẻ đứng bên lề hạnh phúc của người khác. Sự tự tại mà tôi từng tự hào năm mười bảy tuổi, hóa ra lại chính là bản án cô đơn chung thân tàn nhẫn nhất. Giọt nước mắt nghẹn ngào cứ thế lăn dài, ấm ức rơi vào màn đêm tĩnh mịch.

Tôi dần chìm vào giấc ngủ trong nỗi nghẹn ngào của thế giới xa lạ ấy.

​Để rồi khi mở mắt ra, tôi phải nhắm nghiền lại ngay vì ánh nắng quá chói. Khi đôi mắt dần thích nghi, đập vào mắt tôi là khung cảnh vừa quen thuộc nhưng cũng thật xa xăm: căn phòng ngủ bừa bộn sách vở ôn thi của mình, nơi có những tia nắng vàng ấm áp đang chiếu qua ô cửa sổ. Không có căn hộ chung cư cao cấp lạnh lẽo, không có mâm cơm một mình cô quạnh.

Cùng lúc ấy, tiếng bố gọi tôi dậy mỗi sáng từ dưới nhà vọng lên cắt ngang dòng suy nghĩ:

Mai ơi!

​Kỳ lạ thay, cuộc sống dài đằng đẵng mà tôi từng trải qua ở thế giới bên kia bỗng chốc trở nên mơ hồ hệt như một vũng nước bị khuấy đục. Các chi tiết cứ thế nhạt nhòa rồi tan biến dần, tôi chẳng còn nhớ rõ được gì hết. Thế nhưng, cái cảm giác cô đơn thấu xương ấy thì vẫn vẹn nguyên, găm chặt vào lồng ngực làm tim tôi nhói lên một nhịp đau nhức.

​Tôi hít một hơi thật sâu để nén lại dòng cảm xúc đang chực trào, rồi đáp lớn:

Dạ!

Tôi bước vội xuống cầu thang, đôi chân như muốn nhanh hơn cả nhịp đập của con tim. Nhưng ngay khi vừa nhìn thấy khung cảnh bình dị trước mắt, bước chân tôi đột ngột khựng lại. Lòng tôi thắt nhẹ một nhịp rồi vỡ òa trong sự nhẹ nhõm đến nghẹn ngào. Sống mũi cay cay, nước mắt suýt chút nữa lại rơi xuống khi chứng kiến cảnh tượng mình hằng ao ước bấy lâu.

​Dưới gian bếp ngập tràn ánh nắng, mẹ đang lúi húi nấu thức ăn sáng thơm phức, còn bố thì đứng ngay bên cạnh phụ mẹ chuẩn bị bát đũa. Cô em gái mười tuổi của tôi thì đã ngồi chực sẵn ở bàn, hai tay chống cằm chờ ăn, gương mặt vẫn còn loáng thoáng nét ngái ngủ đáng yêu.

​Tôi vội lau khóe mắt, nhanh chân bước tới để gia nhập vào khung cảnh hạnh phúc ấy. Tôi chạy nhào đến, vòng tay ôm chặt lấy eo mẹ từ phía sau, nũng nịu nép đầu vào vai bà như đứa trẻ lên ba.

​Mẹ tôi giật mình, vừa cười vừa mắng yêu:

Kìa cái con bé này, lớn tướng rồi còn vòi vĩnh. Thả mẹ ra để mẹ còn lật trứng không cháy bây giờ!

Tôi càng siết chặt tay hơn, chu mỏ phụng phịu:

Kìa, con yêu mẹ mà, mẹ yêu con không đấy?

Đứa em gái tôi ngồi bên bàn ăn liền bĩu môi, làm vẻ mặt trêu chọc:

Eo ôi, chị Mai mười bảy tuổi đầu rồi mà còn sến rện, nhõng nhẽo thua cả con nữa kìa bố ơi!

​Bố đứng bên cạnh bật cười ha hả, còn mẹ thì chỉ biết lắc đầu cười trừ trước hai đứa con gái dở dở ương ương buổi sáng:

Không yêu thì nuôi cho lớn từng này chắc? Thôi ba mẹ con ra bàn ngồi đi, bố dọn cơm lên giờ đây.

Tiếng cười nói rộn ràng ngập tràn gian bếp nhỏ. Tôi buông mẹ ra, không quên cốc nhẹ vào đầu đứa em gái một cái tinh nghịch khiến nó la oai oái, rồi chạy lại đỡ lấy chồng bát từ tay bố. Hóa ra, mười mấy năm cô độc, giông bão kia chỉ gói gọn trong một giấc mơ dài. Vũ trụ song song đã cho tôi nếm trải sự mất mát, để khi trở về thực tại, tôi biết mình phải trân trọng từng phút giây bên gia đình. Nỗi cô đơn thấu xương ấy đã hoàn toàn tan biến theo làn khói bếp, nhường chỗ cho một thực tại ấm áp và trọn vẹn nhất của tuổi mười bảy – một kiếp sống có cả bầu trời thương yêu.