Nghịch lý cha mẹ hiện đại: Vắng mặt trong đời con nhưng phủ nhận công sức ông bà

Ngày nay, trong nhiều gia đình, việc nuôi dạy con đang diễn ra theo một nghịch lý khá phổ biến.

Nhiều bậc cha mẹ trẻ thường xuyên phàn nàn về cách ông bà chăm cháu: từ chuyện cho ăn dặm không đúng cách, mặc quá nhiều quần áo, cho trẻ xem điện thoại hay bế ru ngủ quá nhiều.

Những góp ý này không phải không có lý. Khoa học nuôi dạy trẻ ngày càng phát triển và việc cập nhật kiến thức mới là điều cần thiết.

Tuy nhiên, có một thực tế khiến nhiều người phải suy ngẫm: chính những người thường xuyên chê trách cách chăm cháu của ông bà lại là những người giao toàn bộ việc chăm sóc con cho ông bà đảm nhận.

Họ đi làm từ sáng đến tối, cuối tuần cũng bận rộn với công việc hoặc các kế hoạch cá nhân, trong khi việc ăn ngủ, học hành và sinh hoạt của con đều do ông bà lo liệu.

Đó là một mâu thuẫn đang âm thầm tồn tại trong rất nhiều gia đình.

Nghịch lý cha mẹ hiện đại: Vắng mặt trong đời con nhưng phủ nhận công sức ông bà - Ảnh 1.

Chê ông bà chăm cháu chưa tốt, nhưng ai là người đang trực tiếp nuôi dưỡng đứa trẻ?

Việc cha mẹ mong muốn con được nuôi dạy theo phương pháp khoa học là điều hoàn toàn chính đáng.

Ai cũng muốn con ăn uống lành mạnh hơn, hạn chế thiết bị điện tử và có môi trường phát triển tốt nhất.

Nhưng điều đáng nói là những kỳ vọng ấy đang được đặt lên vai ai?

Khi cha mẹ nói: “Không nên cho trẻ ăn như thế” ; Không được chiều con như vậy”; “Ông bà chăm cháu theo kiểu cũ quá.”

Thì cũng cần tự hỏi:

Ai là người mỗi ngày kiên nhẫn đút từng thìa cơm cho con?

Ai là người thức giấc giữa đêm khi trẻ quấy khóc?

Ai là người chạy theo đứa trẻ từ sáng đến tối, lo từng bữa ăn, giấc ngủ?

Trong nhiều trường hợp, câu trả lời không phải là cha mẹ mà là ông bà đã ngoài tuổi nghỉ hưu. Nếu vậy, những lời chê trách đôi khi trở nên thiếu công bằng.

Nghịch lý cha mẹ hiện đại: Vắng mặt trong đời con nhưng phủ nhận công sức ông bà - Ảnh 2.

Giao con cho ông bà rồi chỉ đứng ngoài “chấm điểm”

Không ít gia đình vô tình biến việc nuôi dạy con thành một mô hình kỳ lạ. Ông bà là người trực tiếp chăm sóc. Cha mẹ là người đưa ra nhận xét.

Mỗi ngày, ông bà vất vả chăm cháu nhưng lại thường xuyên nhận được những lời phê bình rằng chưa đủ khoa học, chưa đủ hiện đại hoặc chưa đúng phương pháp.

Trong khi đó, cha mẹ lại bỏ lỡ rất nhiều cột mốc quan trọng của con: Lần đầu tiên biết lật. Lần đầu tiên gọi “mẹ”. Lần đầu tiên tự cầm thìa ăn cơm. Tất cả những khoảnh khắc ấy đều được ông bà chứng kiến.

Ông bà không phải bảo mẫu miễn phí. Cũng không phải nhân viên để nhận đánh giá hiệu suất làm việc. Họ đang dùng thời gian nghỉ ngơi của tuổi già, sức khỏe và sự hy sinh của bản thân để bù đắp cho khoảng thời gian cha mẹ không thể ở bên con.

Nghịch lý cha mẹ hiện đại: Vắng mặt trong đời con nhưng phủ nhận công sức ông bà - Ảnh 3.

Điều đáng lo nhất là ảnh hưởng đến tâm lý của trẻ

Người lớn thường nghĩ trẻ nhỏ không hiểu chuyện. Nhưng thực tế, trẻ cảm nhận rất rõ ai là người luôn ở bên mình. Trẻ cũng cảm nhận được thái độ của cha mẹ đối với người đang chăm sóc mình.

Khi cha mẹ thường xuyên nói: “Bà làm thế là không đúng”; “Ông chiều cháu quá rồi”; “Đừng nghe bà.”

Trong khi ông bà lại chính là những người trẻ gắn bó và yêu thương nhất mỗi ngày, đứa trẻ rất dễ rơi vào trạng thái mâu thuẫn cảm xúc.

Trẻ không biết nên tin ai.

Không biết nên nghe ai.

Cũng không biết mình phải đứng về phía nào.

Sự giằng xé này có thể không biểu hiện ngay lập tức nhưng theo thời gian sẽ ảnh hưởng đến tính cách của trẻ.

Một số trẻ trở nên thiếu cảm giác an toàn, khó tin tưởng người khác hoặc luôn cố gắng làm hài lòng một người để tránh làm mất lòng người còn lại.

Nghịch lý cha mẹ hiện đại: Vắng mặt trong đời con nhưng phủ nhận công sức ông bà - Ảnh 4.

Trẻ cần cha mẹ hiện diện, không chỉ đưa ra ý kiến

Nuôi dạy con chưa bao giờ là cuộc thi xem ai đúng ai sai. Đó là hành trình dài cần sự chung tay của tất cả các thành viên trong gia đình.

Nếu cha mẹ thực sự quan tâm đến sự phát triển của con, điều quan trọng nhất không phải là đưa ra thật nhiều lời khuyên, mà là dành thời gian trực tiếp đồng hành cùng con.

Có thể chỉ là một giờ mỗi tối sau giờ làm. Có thể chỉ là những ngày cuối tuần dành trọn cho con. Nhưng sự hiện diện ấy có giá trị hơn rất nhiều so với việc cả năm vắng mặt rồi chỉ xuất hiện để góp ý.

Bởi điều trẻ cần nhất không phải là một người am hiểu mọi phương pháp nuôi dạy hiện đại. Điều trẻ cần là cha mẹ thực sự có mặt trong tuổi thơ của mình. Là người cùng chơi, cùng trò chuyện, cùng lắng nghe. Là người ôm con khi con buồn và nắm tay con khi con sợ hãi.

Những điều đó, không ai có thể làm thay cha mẹ.

Và đó cũng là phần trách nhiệm mà cha mẹ nên tự mình trao lại cho con, thay vì phó mặc hoàn toàn cho ông bà.

Nguồn Trang : https://soha.vn/nghich-ly-cua-cha-me-hien-dai-vang-mat-trong-doi-con-nhung-lai-lien-tuc-phu-nhan-cong-suc-cua-ong-ba-198260616134726205.htm

Để lại một bình luận