Có đôi khi em nghĩ, nếu thật sự có kiếp trước, có lẽ em đã không ngoảnh lại nhìn anh thêm một lần nào nữa. Không phải vì em ghét anh. Mà vì gặp được anh là duyên, còn không thể ở bên anh lại là nghiệp. Có những người xuất hiện trong cuộc đời ta để ở lại. Cũng có những người xuất hiện chỉ để ta biết thế nào là nhớ nhung. Anh thuộc về kiểu người thứ hai. Em từng nghĩ mình sẽ chẳng bao giờ viết những dòng thế này cho bất kỳ ai, nhưng cuối cùng, người khiến em muốn đặt bút lại là anh.
Em nhớ anh, theo một cách mà chính em cũng không biết phải gọi tên là gì. Không phải ngày nào em cũng nghĩ về anh. Nhưng sẽ có những lúc em mở điện thoại, nhìn thật lâu vào màn hình rồi chợt tự hỏi không biết chuyến xe hôm nay có anh cầm lái hay không. Em từng muốn kiếm một cái cớ thật tự nhiên để hỏi xem hôm nay có được anh đón, nhưng rồi lòng tự trọng lại giữ em dừng lại. Anh sẽ chẳng bao giờ biết em đã rất nhiều lần tự lừa bộ não mình rằng “sẽ là một người khác đón”, chỉ để lén lút hy vọng vũ trụ mang đến một điều ngược lại. Ở Hà Nội này, em có rất nhiều áp lực học hành, nhiều ngày mệt mỏi vì phải tự xoay sở mọi thứ, nhớ nhà đến phát khóc nhưng vẫn phải cười nói như không có gì. Có những chuyện em lười kể với bạn bè, cũng chẳng muốn nói với gia đình. Nhưng lạ lắm… em lại luôn mong được ngồi cạnh anh trên những chuyến xe, để kể cho anh nghe tất cả những điều nhỏ nhặt ấy. Đó là lúc em nhận ra anh đã trở thành một người đặc biệt mất rồi.
Em còn nhớ lần đầu tiên gặp anh, thật lòng em chẳng có chút thiện cảm nào và mong lần sau sẽ không gặp lại. Nhưng rồi lại có chuyến xe thứ hai, thứ ba, thứ tư… Chúng ta bắt đầu nói chuyện nhiều hơn về học hành, về công việc. Mọi thứ diễn ra bình thường đến mức em không nhận ra mình đã bắt đầu mong chờ những chuyến xe có anh từ lúc nào. Mong được nghe giọng anh hỏi vài câu quen thuộc, mong được ngồi ở vị trí gần anh hơn một chút, và mong cả những câu chuyện vu vơ trên đường.
Anh và em là gì của nhau? Có lẽ chẳng là gì cả. Chỉ là một người tài xế và một hành khách. Em biết rất rõ tên anh, giọng nói của anh, những cung đường anh đi và những câu chuyện anh từng kể. Nhưng nếu ai đó hỏi anh là gì trong cuộc đời em, em lại không có nổi một câu trả lời. Em không có một danh phận nào để nhớ, không có một lý do hợp lý để nhắc đến, và cũng không có tư cách để buồn vì anh. Nhất là từ ngày anh kể về gia đình mình. Em vẫn ngồi nghe, vẫn cười, nhưng chỉ có em biết mình nên đứng ở đâu trong câu chuyện này. Anh đã có một tổ ấm, có người đồng hành qua những ngày vất vả và có những người chờ anh trở về sau mỗi chuyến xe dài. Còn em chỉ là một hành khách tình cờ bước ngang qua, rồi sẽ xuống xe ở điểm dừng của mình để anh tiếp tục hành trình phía trước.
Nhưng có một chuyến xe muộn ngày tháng 5 năm ấy mà suốt những năm tháng sau này, em vẫn sẽ cất riêng ở một góc thật sâu trong tim. Hà Nội hôm ấy nóng gần bốn mươi độ, ngột ngạt và vội vã, nhưng em lại thấy mọi thứ đẹp đến lạ kỳ. Trước ngày hôm đó, em đã trải qua những tháng ngày căng thẳng nhất của một kỳ thi quan trọng—nơi chồng chất những kỳ vọng, những đêm thức trắng ôm lấy chính mình mà khóc vì áp lực. Nhưng rồi, nỗ lực đã được đền đáp. Bước ra khỏi phòng thi với kết quả như ý, em vội vã đặt xe để về nhà, để lại được làm cô con gái bé bỏng của bố mẹ sau những ngày gồng gánh một mình nơi thủ đô.
Bộ phát wifi 4G di động mini ROOSEE M610, chuẩn wifi 6
Và rồi màn hình điện thoại thông báo: Người đón em là anh. Nụ cười trên môi em lúc đó còn rạng rỡ hơn cả khi biết điểm thi. Ngay khi vừa gặp, em đã líu lo khoe với anh như một đứa trẻ mang về điểm mười. Suốt chuyến xe hôm ấy, em nói nhiều hơn tất cả những lần trước cộng lại, kể về kỳ thi, về những dự định tương lai, còn anh chỉ thỉnh thoảng đáp lại vài câu vu vơ. Anh có lẽ đã quên chuyến xe ấy từ lâu, nhưng em thì nhớ mãi ánh nắng cuối ngày bên cửa kính, nhớ con đường dài phía trước, và nhớ cả cô gái đã cười đến mức đôi mắt cong lên vì hạnh phúc. Vì trong ngày em rực rỡ nhất, người em muốn gặp nhất lại vô tình xuất hiện.

Nhưng sau ngày rực rỡ ấy, lại có những ngày chẳng có chuyện gì xảy ra cả. Em vẫn đi học. Vẫn làm bài. Vẫn cười nói với bạn bè như bình thường. Nhưng rồi đến một lúc nào đó, khi chỉ còn lại một mình, em lại nghĩ đến anh. Nghĩ đến một cách rất vu vơ. Rồi tự nhiên thấy tủi thân. Cái cảm giác ấy khó tả lắm anh à. Nó khiến em chỉ muốn được nghe giọng anh một chút thôi. Một tin nhắn ngắn ngủi. Một cuộc gọi vài giây. Hay đơn giản là một câu hỏi quen thuộc như những lần anh vẫn hỏi em trên xe. Chỉ vậy thôi cũng đủ khiến em vui rất lâu. Nhưng em chẳng thể làm điều đó. Em biết mình không thể. Bởi em lấy tư cách gì để tìm anh đây? Là một hành khách sao? Hay là một cô sinh viên từng ngồi cạnh anh trên vài chuyến xe? Nghĩ đến đó, em lại thấy mình thật buồn cười. Buồn cười vì rõ ràng em hiểu mọi chuyện. Hiểu rằng anh đã có cuộc sống của riêng mình. Có những người quan trọng hơn em rất nhiều đang chờ anh mỗi ngày. Hiểu rằng em chỉ là một người tình cờ đi ngang qua cuộc đời anh. Vậy mà vẫn không ngăn được bản thân nhớ anh. Có những đêm em tự nhủ rằng thôi thì cứ coi đây là một kỷ niệm đẹp. Rồi ngày mai thức dậy sẽ không nghĩ đến anh nữa. Nhưng sáng hôm sau, giữa hàng trăm điều phải lo, em lại vô thức nhớ đến anh đầu tiên. Em cũng đã thử rất nhiều cách. Vùi mình vào bài vở. Lấp đầy thời gian bằng những cuộc gặp gỡ. Tự tạo cho bản thân thật nhiều việc để làm. Em nghĩ rằng chỉ cần đủ bận, mình sẽ quên được. Nhưng hóa ra có những người không cần xuất hiện mỗi ngày vẫn có thể ở lại rất lâu trong lòng người khác. Điều đó khó hơn em tưởng. Khó hơn cả những kỳ thi mà em từng thức trắng đêm để vượt qua. Bởi kỳ thi nào rồi cũng có đáp án. Còn nỗi nhớ thì không. Ban ngày, em vẫn là cô gái mà mọi người nhìn thấy. Vẫn mạnh mẽ. Vẫn độc lập. Vẫn luôn cố gắng tự giải quyết mọi chuyện. Nhưng chỉ khi đêm xuống, em mới được là chính mình. Là cô gái đôi khi cũng mệt mỏi. Cũng thấy cô đơn. Cũng muốn có ai đó để dựa vào. Có những đêm căn phòng yên tĩnh đến mức em nghe rõ tiếng đồng hồ chạy. Nhìn khoảng tối trước mặt, em bỗng thấy lòng mình trống trải lạ thường. Em từng tự hỏi tại sao người ta phải trưởng thành. Tại sao phải gồng mình mạnh mẽ đến thế. Tại sao có những điều biết là không thể nhưng vẫn cứ nhớ. Rồi sau cùng em lại nghĩ đến gia đình. Nghĩ đến những kỳ vọng mà bố mẹ gửi gắm. Nghĩ đến những ước mơ còn dang dở. Nghĩ đến con đường phía trước vẫn còn rất dài. Và em biết mình phải tiếp tục bước đi. Em sẽ học tập thật tốt. Sẽ cố gắng thật nhiều. Sẽ sống một cuộc đời mà sau này khi nhìn lại, em có thể tự hào về chính mình. Có thể một ngày nào đó, em sẽ đạt được những điều em hằng mong ước. Có thể một ngày nào đó, em sẽ trở thành phiên bản tốt hơn của bản thân hôm nay. Và biết đâu vào một ngày rất xa, em lại tình cờ gặp anh trên một chuyến xe nào đó. Lúc ấy em sẽ mỉm cười và kể cho anh nghe rằng: “Những điều em từng mơ ước ngày đó, cuối cùng em cũng làm được rồi.” Chỉ nghĩ đến điều ấy thôi cũng đã đủ để em có thêm động lực bước tiếp. Dù anh chẳng hề biết.
Có lẽ sau này anh sẽ quên em – cô sinh viên năm nhất hay nói nhiều và hay kể những câu chuyện linh tinh. Điều đó cũng bình thường, vì em chỉ là một trong số rất nhiều hành khách bước lên xe anh. Nhưng em nghĩ mình sẽ nhớ anh rất lâu. Giữa những năm tháng tuổi trẻ chông chênh nhất, anh đã vô tình trở thành một góc bình yên mà em muốn tìm đến. Nếu một ngày nào đó chúng ta thật sự không còn gặp nhau, em hy vọng anh vẫn sẽ bình an và hạnh phúc bên những người anh yêu thương. Còn em sẽ mang theo đoạn tình cảm này như một bí mật của tuổi trẻ – không hồi đáp, không kết thúc, nhưng cũng không hề hối tiếc.
Bởi vì giữa hàng tỷ người, chúng ta đã từng gặp nhau, như vậy đã là một điều rất đặc biệt rồi. Tầm xa hồng ngoại 10m với công nghệ hống ngoại thông
minh.
Chống ngược sáng HDR
- Hỗ trợ đàm thoại 2 chiều
- Hỗ trợ các tính năng thông minh: phát hiện chuyển động,
phát hiện con người, phát hiện âm thanh bất thường, chế
độ riêng tu, Smart tracking.
Tích hợp còi báo động
- Hỗ trợ chức năng Soft-AP, kết nối trực tiếp wifi camera
không cần thông qua modem nhà mạng.
Tích hợp Wi-Fi(IEEE802.11b/g/n), LAN, CLOUD (Imou
Protect), ONVIF
- Hỗ trơ khe cắm thẻ nhớ Micro SD max 256GB
- Nguổn cấp: DC 5V1A, điện năng tiêu thụ - Chất liệu vỏ:
Plastic.
Đạt chứng nhận CE, FCC
Xuất xứ: Trung Quốc
⁃ Bảo hành: 24 tháng.
Trọn bộ sản phẩm bao gồm:
-1 x Camera
- 1 x Hướng dẫn Bắt đầu Nhanh
-1x Bộ đổi nguồn
-1x Cáp nguồn
-1x Bọt gắn
Hàng chính hãng imou bảo hành 2 năm toàn quốc
Camera imou A32EP 3MP
© Yến Nhi – blogradio.vn
Bài viết gợi ý
- WHO ưu tiên tìm hiểu nguồn gốc và cách thức lây lan của dịch Hantavirus
WHO ưu tiên tìm hiểu nguồn gốc và cách thức lây lan của dịch Hantavirus Cập nhật: 4 giờ trước VOV.VN - Trong cuộc họp báo ngày 15/5, Tổng giám đốc Tổ chức Y tế Thế giới (WHO), ông Tedros Adhanom Ghe...
- Lập Đông - Bên Ấy Em Có Ai Rồi | Mixtape Nhac LoFi Chill Hot TikTok - Nghe Là Suy
- Vén màn “công xưởng kem trộn” mỹ phẩm giả ở TP Hồ Chí Minh
- Trung Quốc đặt mục tiêu giải quyết cơ bản kẹt xe đô thị vào năm 2035
- Ngoài 'chuyện ấy', phụ nữ khiến đàn ông không thể buông bỏ còn có 5 đặc điểm, đó mới là tình yêu đích thực
- Hợp đồng lao động vô hiệu có phải là hợp đồng trái pháp luật không?
- Ca sĩ Hà Thuý Anh ly hôn chồng CEO
- Trên tay realme Note 80: Điện thoại giá rẻ với viên pin 6.300 mAh và con chip UNISOC T7250 Duy Linh2 giờ trước









